BÀI VIẾT ” NƯỚC MẮT TÔI ” của Đại tá Trần Ngọc Long
Thưa các đồng chí, đồng đội và các bạn !
Cách ngày này đúng 48 năm. Ngày 28/6/1972 , quân lực VNCH bắt đầu mở cuộc phản công tái chiếm lại Quảng Trị, trong đó tập trung hầu hết lực lượng để tái chiếm Thị xã- Thành cổ Quảng Trị. Ngày này đã trở thành ngày khởi đầu của cuộc chiến 81 ngày đêm chốt giữ, bảo vệ Thị xã- Thành cổ của quân giải phóng tại chiến trường Quảng Trị năm 1972.
Nhân dịp này, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài viết “ Nước mắt tôi “của Đại tá Trần Ngọc Long, nguyên Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 48- Thạch Hãn; người chỉ huy tiểu đoàn tham gia trọn 81 ngày đêm bảo vệ Thị xã- Thành cổ.
Thưa các Bạn, ngày 28/6/1972 khởi đầu lịch sử 81 ngày đêm Bảo vệ Thị xã-thành cổ Quảng Trị đã là dấu ấn đầu tiên của những Chiến sĩ đã trực tiếp chiến đấu Bảo vệ Thành cổ Quảng Trị thuộc quyền chỉ huy của Ban Chỉ huy Bảo vệ Thị xã Quảng Trị có biết bao kỷ niệm sâu nặng (như các cuộc chiến đấu nơi khác). Nhân ngày này, tôi xin được bộc bạch tâm can người trong cuộc với các Bạn.
NƯỚC MẮT CỦA TÔI
Như mọi người, khi sinh ra trên đời, tôi bật tiếng khóc chào đời song đôi mắt trẻ thơ ấy không hề có một giọt nước mắt nào lăn trên đôi má..
Vậy mà,
Đêm 27/6/2019 sau khi nghe giọng ca của ca sĩ Hồng Hạnh cất lên bài ca CỎ NON THÀNH CỔ của cố nhạc sĩ Tân Huyền lòng tôi như lắng lại bao nỗi đau thương được ẩn náu cùng năm tháng cuộc đời đã qua 47 mùa hè, đó là đau thương, mất mát hằng nghìn đồng đội của tôi, của hằng nghìn gia đình, của cả dân tộc Việt Nam này.
Vâng,
Tôi khóc trong đau thương không cất lên tiếng nhưng hai hàng lệ tuôn lăn trên đôi gò má bởi sự hy sinh anh dũng quả cảm của hằng nghìn đồng đội tuổi từ 17 đến gần 50 đã hóa thân dưới nền đất của Thị xã và Thành cổ Quảng Trị trong suốt 81 ngày đêm năm 1972. Cuộc chiến đấu bắt đầu từ ngày 28/6 và ngày 29/6 năm ấy – ngày đầu tiên – thi thể các Liệt sĩ bồng bềnh trên thuyền xuôi dòng Thạch Hãn dưới làn bom, pháo Mỹ đã được đưa về nơi an táng bên Tây sông. Oanh liệt đi cùng đau thương từ đây cho đến đêm 15 rạng ngày 16/9/1972 tại mảnh đất anh hùng này. Thế nhưng, nhiều đồng đội tôi hy sinh không có may mắn như các Liệt sĩ những ngày đầu, họ phải nằm lại mãi mãi dưới nền đất của Thị xã – Thành cổ, dưới đáy sông Thạch Hãn, Quảng Trị. Những chiến sĩ QĐNDVN tại đây, sống chiến đấu bằng sức mạnh tinh thần, trí tuệ và thể lực, họ đã sát cánh trong chiến hào của từng đơn vị. Thế rồi, những đồng đội hy sinh, thi thể họ lại hòa trộn, gắn bó, quần tụ với nhau cũng chính tại mảnh đất ấy, đoạn sông ấy mà họ mang theo lời thề quyết tử:! “QUANG SƠN CÒN, QUẢNG TRỊ CÒN” (Quang Sơn là mật danh đơn vị. Quảng Trị là tênThị xã). Các Liệt sĩ thực sự đã hóa thân hòa vào từng tấc đất nơi đây. Những hình ảnh đó không riêng chỉ có chiến sĩ Trung đoàn 48. Chung chiến hào còn có các Trung đoàn 95, 88, 102; Tiểu đoàn 9 của Trung đoàn 64; Tiểu đoàn 5 của Sư đoàn 312; Tiểu đoàn 7 của Sư đoàn 325 cùng Tiểu đoàn 3 và 8 của Tỉnh đội Quảng Trị cũng như các đơn vị Đặc công, Pháo binh, Cao xạ, Tên lửa, Công binh. Thông tin, . . . cùng các đơn vị phục vụ chiến đấu dưới sự chỉ huy của Ban Chỉ Huy Hỗn hợp Bảo vệ Thị xã Quảng Trị. ĐÂY CHÍNH LÀ LỰC LƯỢNG CHIẾN ĐẤU, PHỤC VỤ CHIẾN ĐẤU TRỰC TIẾP BẢO VỆ THỊ XÃ – THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ NĂM 1972.
Thế rồi, 47 năm qua có biết bao gia đình thân nhân Liệt sĩ vẫn ngóng chờ tia hy vọng được đón hài cốt chồng, con họ đã hy sinh tại mảnh đất Thị xã – Thành cổ anh hùng này. Song, hy vọng sẽ còn gắn với đau thương, vô vọng dưới lớp Cỏ non Thành cổ mà cố nhạc sĩ Tân Huyền đã nhận ra. . . dù rằng Đảng, Nhà Nước, Chính phủ vẫn đang cùng toàn quân, toàn dân lo toan tìm kiếm phần hài cốt các Anh hùng Liệt sĩ.
Vâng,
Tôi khóc trong uất hận bởi ngay tại thời buổi đất nước đang gồng mình với bao khó khăn vẫn hiện diện những kẻ vụ lợi cho riêng họ, cho nhóm người của họ đồng hành cùng nhau dám cả gan đè lên sự thật lịch sử, đạp lên nỗi đau thương của các gia đình Liệt sĩ, bất chấp pháp luật hiện hành, coi thường dư luận công luận bằng các hành vi, thủ đoạn gian dối, lừa gạt để có được lợi ích riêng cho nhóm người ấy. Đó chính là nhóm người lãnh đạo đứng đầu là ông Lê Xuân Tánh được gọi là chủ tịch Hội Chiến sĩ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 cùng một số quan chức cao cấp của Bộ Nội Vụ trong việc nhập nhèm thành lập và phê duyệt cho ra đời Hội này chưa đúng quy định của Pháp luật cùng với việc họ lấp liếm không xử lý đúng Luật Tố cáo đối với sự lừa dối Thủ tướng Chính phủ về báo cáo không có thật việc thông tin, tìm kiếm và cất bốc hơn 400 hài cốt Liệt sĩ của Hội này. Từ đó làm dấy lên nỗi đau thương, ngóng chờ của cả nghìn gia đình Liệt sĩ đang hy vọng trong tìm kiếm hài cốt là chồng, con của họ.
Thưa các Bạn trong cộng đồng, đây là một sự việc tiêu cực có thật 100% của nhóm người này đứng đầu là ông chủ tịch Hội Chiến sĩ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 mà bản thân ông Tánh chưa một ngày tham gia Quân đội, không tham gia ngày nào trong Bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 đang được một số quan chức cấp cao đồng hành. Rõ thật, đây là nhóm tham nhũng đang ngang nhiên tác quái, trớ trêu, thách thức với đạo lý của dân tộc, với pháp luật của Nhà nước và lãnh đạo của Đảng ta.
Vâng,
Nước mắt của tôi lăn trên đôi gò má người chiến sĩ đã trọn vẹn 81 ngày đêm chiến đấu Bảo vệ Thị xã – Thành cổ Quảng Trị năm 1972 mà ca sĩ Hồng Hạnh đã giót vào lòng tôi, khơi dậy nỗi đau thương nhớ về đồng đội và nỗi buồn cho đất nước vẫn đang còn nhiều quan chức, đảng viên nằm trong bọn lợi dụng chức quyền, tham nhũng.
Tôi kính mong tiếng nói đau lòng này của tôi thấu đến Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Nước, Chủ tịch Quốc hội và Tổng Bí thư TW Đảng cùng các Bạn trong cộng đồng.
Tôi sắn sàng đối thoại với bất cứ cơ quan, cá nhân nào và chịu trách nhiệm với những nội dung nói trên trước pháp luật, trước Đảng.
doanthachhan.vn Diễn đàn chiến sỹ bảo vệ Thành cổ Quảng Trị 1972
